Tổng hợp

Văn mẫu lớp 11: Tóm tắt truyện Chữ người tử tù (19 mẫu)

Tóm lược Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân gồm 19 mẫu tóm lược ngắn gọn và đầy đủ. Qua ấy giúp các bạn lớp 11 đoàn luyện kỹ năng tóm lược tác phẩm tự sự để tiết học văn ghi nhớ, hiểu trị giá nghệ thuật và trị giá nội dung của tác phẩm. Cùng lúc giúp các em áp dụng tri thức về tóm lược văn bản để kể cho người khác nghe

van mau lop 11 tom tat truyen chu nguoi tu

Qua 19 mẫu tóm lược Chữ người tử tù ngắn gọn và đầy đủ tạo điều kiện cho các bạn học trò lớp 11 có thêm nhiều tư liệu tham khảo, luyện tập trau dồi thêm cho mình kỹ năng sắp đặt trình tự sự việc cho có lí để phần tóm lược của mình logic, chặt chẽ hơn. Kế bên ấy các bạn tham khảo thêm bài văn mẫu: Phân tích Chữ người tử tù, phân tách cảnh cho chữ, phân tách cảnh huống truyện. Chúc các bạn học tốt.

Tóm lược Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

  • Tóm lược Chữ người tử tù ngắn nhất (3 Mẫu)
  • Tóm lược Chữ người tử tù đầy đủ (7 Mẫu)
  • Tóm lược Chữ người tử tù ngắn gọn (9 Mẫu)

Tóm lược Chữ người tử tù ngắn nhất

Bài làm mẫu 1

Huấn Cao là 1 tử tù bị bắt giam chịu sự quản lí của viên quản ngục. Viên quản ngục lại rất thích thú chữ Huấn Cao, đã nhiều lần biệt đãi và xin Huấn Cao cho chữ nhưng mà chỉ nhận lại sự chối từ lạnh lùng. Trong đêm rốt cục trước lúc ra pháp trường, Huấn Cao hiểu tấm lòng viên quản ngục, đã đồng ý cho chữ, cảnh cho chữ diễn ra trong ngục thất, 1 cảnh tượng bấy lâu chưa từng có.

Bài làm mẫu 2

Huấn Cao là 1 người nổi danh với tài viết chữ đẹp. Vì chống lại triều đình nhưng mà bị giam vào ngục chờ ngày xử tử. Viên quản ngục và thầy thư lại vốn ngưỡng mộ tài năng của ông nhưng mà đối xử trịnh trọng. Tuy vậy, ông vẫn giữ 1 khí tiết bất phàm, ko phục tòng hay bằng lòng sự biệt đãi. Trước ngày xử tử, viên quản ngục quyết xin chữ của Huấn Cao. Cảm động trước tấm lòng “biệt nhỡn liên tài”, ông đã hạ bút giữa chốn ngục tù. Ông còn ko quên khuyên viên quản ngục hãy rời khỏi chốn này để giữ cái thiên lương trong lành.

Bài làm mẫu 3

“Chữ người tử tù” kể về Huấn Cao – chỉ đạo của cuộc khởi nghĩa thất bại, bị triều đình bắt và kết án xử tử. Trước lúc được giải tới kinh kì để hành quyết, bị đưa tới trại giam ở tỉnh Sơn. Viên quản ngục tỉnh Sơn nghe danh Huấn Cao là 1 người nổi danh là người có tài viết chữ đẹp nên mến mộ đã lâu. Khi kẻ tử tù tới trại giam, viên quản ngục đã đối xử biệt đãi, nhưng mà chỉ thu được sự khinh bạc của Huấn Cao. Tới lúc nhìn thấy được tấm lòng của viên quản ngục, Huấn Cao đã quyết định cho chữ. Cảnh cho chữ diễn ra trong phòng giam chật hẹp và tăm tối, nhưng mà những nét chữ “rồng bay phượng múa” lại trình bày cái chí mập của 1 con người. Sau lúc cho chữ, Huấn Cao khuyên viên quản ngục thoát khỏi nơi ngục thất, về quê để giữ lấy “thiên lương trắng trong”. Viên quản lục nghe xong lời khuyên của Huấn Cao cảm động, chắp tay vái lạy rồi nói: “Kẻ mê muội này xin lĩnh ý”.

Tóm lược Chữ người tử tù đầy đủ

Bài làm mẫu 1

Chữ người tử tù kể về đối tượng Huấn Cao, ông là 1 tử tù do chống lại triều đình nên bị bắt. Huấn Cao là 1 nhà nho tài ba nhất là tài viết chữ.

Trước lúc ông bị xử bắn, ông được giải tới nhà ngục nơi có viên quản ngục và thầy thơ, 2 người này rất yêu và ái mộ cái đẹp và ngưỡng mộ tài viết chữ hoàn hảo của Huấn Cao. Vì vậy, trong những ngày Huấn Cao ở ngục, 2 người này đối đãi với ông rất khả quan, còn trịnh trọng phục dịch như kẻ dưới nhưng mà Huấn Cao chẳng phải màng đến. Khi viên quản ngục có được tin ngày tử hình Huấn Cao, ông và thầy thơ quyết xong xuôi tâm nguyện là xin chữ của Huấn Cao. Trước thái độ thật tình và tình yêu với cái đẹp, Huấn Cao hết sức cảm mến những tấm lòng ấy nên đã quyết định cho chữ.

1 chuyện trước đây chưa hề có đã diễn ra vào buổi tối trước ngày Huấn Cao bị tử hình, tại ngục thất tỉnh Sơn ấy là cảnh 3 con người chụm đầu, 1 người là tử tù đang mang trong mình đầy xiềng xích, nhưng mà lại đang vẽ ra, phóng ra từng nét chữ trên tấm lụa trắng, kế bên là 2 cái đầu đang dõi theo, run rẩy, khúm núm kì vọng của viên quản ngục và thầy thơ.

Huấn Cao đã khuyên viên quản ngục và thầy thơ nên tìm 1 nơi thôn quê để gìn giữ tấm lòng thanh cao, yêu cái đẹp. Vì tình yêu ấy không liên quan với cuộc sống nơi tù ngục, 1 nơi đầy hỗn loạn và rối ren. Viên quản ngục hết sức cảm động vì lời khuyên ấy, ông đã cúi đầu cảm tạ Huấn Cao với sự hàm ơn và trân trọng.

Bài làm mẫu 2

Truyện ngắn “Chữ người tử tù” được rút trong tập “Vang bóng 1 thời” 1940 của nhà văn Nguyễn Tuân. Truyện được xây dựng theo 2 tuyến đối tượng chính diện và phản diện nhưng mà lại có mối quan hệ rất đặc thù từ ấy để làm bật nội dung. Truyện ngắn này được tóm tắt như sau:

Phần 1: Từ đầu cho tới “Xem sao rồi sẽ liệu”: Tác giả nói về tâm cảnh của viên quản ngục lúc nghe tin có 1 đoàn tử tù 6 người sắp được dẫn tới nhà đá do viên quản ngục quản lí. Trong đám tử tù này có 1 người rất nổi danh ấy là Huấn Cao chẳng những có tài viết chữ đẹp nhưng mà còn là 1 người văn võ đều tài cả, viên quản ngục đã trăn trở suốt đêm ko ngủ vì 2 lẽ, 1 mặt muốn biệt đãi Huấn Cao vì nể trọng, 1 mặt sợ thầy thư lại tố cáo với cấp trên.

Phần 2: Tiếp theo cho tới “Thiếu chút nữa ta đã phụ mất 1 tấm lòng tốt trong người đời”: Diễn tả tâm cảnh và thái độ của Huấn Cao và viên quản ngục. Khi đoàn tử tù vừa tới nhà đá thì Huấn Cao được viên quản ngục biệt đãi, ko chỉ biệt đãi cơm rượu tử tế nhưng mà còn đích thân viên quản ngục tới phòng giam của Huấn Cao để bộc bạch tấm lòng của mình. Sau ấy lúc nghe tin Huấn Cao sắp bị đưa đi hành quyết, viên quản ngục đã nhờ thầy thư lại tới gặp Huấn Cao để bộc bạch sợ nguyện của mình và rất may Huấn Cao đã ko bỏ phí 1 tấm lòng tốt trong người đời và quyết định cho chữ viên quản ngục.

Phần 3: Phần còn lại: Là cảnh Huấn Cao cho chữ và dạy bảo viên quản ngục. Dưới 1 bó đuốc sáng rực Huấn Cao ngồi thung dung trước tấm lụa bạch để cho chữ, còn viên quản ngục và thầy thư lại thì khúm núm run run và cúi đầu bái lĩnh trước lời dạy bảo của Huấn Cao. Nội dung của tác phẩm thực thụ bùng nổ ở phần cuối của tác phẩm này.

Bài làm mẫu 3

Nhà tù tỉnh Sơn sẵn sàng đón 6 tên tử tù nguy nan trong ấy đứng đầu là Huấn Cao. Trước lúc tù tới viên quản ngục đã tỏ lòng bái phục Huấn Cao vì cái tài viết chữ đẹp. Trong lòng viên quản ngục đã có ý định muốn biệt đãi Huấn Cao nhưng mà vẫn cảnh giác với cái tài bẻ khóa vượt ngục của ông.

Đêm quản ngục ngồi 1 mình, nghĩ về mình: “hắn cũng như mình, chọn nhầm mất nghề rồi”. Sáng hôm sau Huấn Cao và 5 kẻ tử tù được giải tới. Họ đều tỏ khí phách ngang tàn ngạo nghễ (hành động giỗ gông đuổi rệp). Suốt nửa tháng ngục quản biệt đãi Huấn Cao và 5 người tử tù. Huấn Cao tỏ ra khinh bạc và hạ nhục viên quản ngục “ngươi hỏi ta muốn gì, ta chỉ chỉ muốn từ nay ngươi đừng bao giờ đặt chân tới đây”. Viên quản ngục rất phục Huấn Cao và vẫn biệt đãi “1 người chọc trời khuấy nước, tới trên đầu còn chả sợ nữa là mình”. Quản ngục mong muốn xin Huấn Cao mấy chữ đại tự. Có lệnh chuyển tù, quản ngục nhờ thư lại tới nói với Huấn Cao hàn huyên của mình. Huấn Cao đã đồng ý cho chữ.

Đêm viết chữ kỳ lạ trong ngục. 1 người tù cổ đeo gông chân vướng xiềng đang đậm tô từng nét chữ. Viết xong Huấn Cao khuyên quản ngục bỏ nghề. Quản ngục cảm động vái người tù chắp tay nói 1 câu nhưng mà dòng nước mắt rỉ vào kẽ mồm nghẹn ngào “kẻ mê muội này xin bái lĩnh”.

Bài làm mẫu 4

Huấn Cao là 1 tử tù, bị bắt do lãnh đạo toán quân chống lại triều đình. Là 1 nhà nho tài ba, người hùng và có tài viết chữ.

Trước lúc bị tử hình, Huấn Cao được giải tới ngục thất, nơi có quản ngục và thầy thơ, 2 con người rất yêu và ái mộ cái đẹp. Cả 2 người nghe danh Huấn Cao và đều rất mến mộ tài viết chữ của ông và có mong muốn được xin chữ ông. Trong suốt thời kì ở ngục, Huấn Cao được viên quản ngục đối đãi rất khả quan, phục dịch cơm bưng nước rót nhưng mà Huấn Cao thì khinh bạc và ko thèm để mắt đến, nhưng mà thung dung hưởng thụ. Khi viên quản ngục thu được tin ngày tử hình Huấn Cao, ông và thầy thư lại thảo luận nhau và cố gắng xin bằng được chữ ông Huấn. Trước thái độ thật tình, lòng biệt nhỡn liên tài và tình yêu cái đẹp của viên quản ngục nên Huấn Cao hết sức cảm mến nên đã cho chữ. Trong nhà đá, 1 chuyện chưa bao giờ diễn ra nay đã xảy ra tại nơi nhà lao tối tắm của tỉnh Sơn, cảnh 3 con người chụm đầu vào nhau. 1 người tử tù trên mình mang đầy xiềng xích nhưng mà đang vẽ ra từng nét chữ trên tấm lụa trắng thơm mực tàu, kế bên là 2 cái đầu đang dõi theo, run rẩy, khúm núm, kì vọng của viên quản ngục và thầy thơ.

Huấn Cao khuyên viên quản ngục nên tìm nơi thanh lịch thanh bình đề giữ gìn tấm lòng yêu cái ko bị vấy đục. Viên quản ngục hết sức xúc động và cúi đầu vái lạy ta người tử tù Huấn Cao với tất cả sự hàm ơn và trân trọng.

Bài làm mẫu 5

Huấn Cao nổi danh trong vùng là 1 người văn hay chữ đẹp, những nét chữ của ông được rất nhiều người tình mến, không những thế chẳng hề người nào ông cũng cho chữ, xin chữ của ông là điều khó. Ông thường xuyên chống đối lại 1 triều đình vốn quan liêu và mục nát, chính vì chống đối ông bị bắt và buộc tội chết.

Trước lúc xử tội chết, ông bị giam cấm trong nhà đá. Tại đây, viên quản ngục là người biết Huấn Cao và nét chữ tài ba của ông, nếu xin được nét chữ của Huấn Cao treo trong nhà như 1 bảo bối. Viên quản ngục biệt đãi rất khả quan với Huấn Cao nhưng mà trái lại Huấn Cao hững hờ và tỏ ý coi thường viên quản ngục.

Khi biết được tấm lòng của viên quản ngục và tình yêu nghệ thuật, Huấn Cao quyết định cho chữ ngay trong 1 cảnh ngộ trái ngang: “trong tù”. Không gian ẩm mốc, tăm tối lại là nơi cho chữ, tay đeo gông nhưng mà hết sức oai nghi, khảng khái khi mà viên quản ngục lại khép nép, phục tòng. Tất cả đều trình bày sự trái ngược hoàn toàn, ranh giới giữa kẻ tử tù và người coi ngục đã ko còn, chỉ còn lại vẻ đẹp của nghệ thuật. Sau lúc cho chữ, Huấn Cao còn khuyên viên quản ngục trở về quê sinh sống để tâm hồn ko bị vẩn đục.

Bài làm mẫu 6

Câu chuyện Chữ người tử tù kể về đối tượng Huấn Cao nho tài ba viết chữ rất đẹp và là nhà cách mệnh lúc thường xuyên chống lại triều đình. Huấn Cao bị triều đình bắt và xử tội chết, thời kì trước lúc tử hình Huấn Cao giam cấm trong ngục thất Tỉnh Sơn. Tài năng của ông nổi danh tới nỗi viên quản ngục biết tới, viên quản ngục hết sức thích thú nét chữ của Huấn Cao, ví như có chữ của ông xem như là bảo bối. Ông biệt đãi tử tù Huấn Cao cung kính như 1 kẻ bề dưới nhưng mà Huấn Cao vẫn ko mảy may đoái hoài.

Khi thời kì gần hết, ông quyết định tới xin chữ của Huấn Cao, lúc đầu Huấn Cao ko thèm để tâm và tỏ ý coi thường nhưng mà sau lúc biết được viên quản ngục yêu cái đẹp và mến tài ba của mình, Huấn Cao cảm động và quyết định cho chữ ngay trong tù.

Cảnh tượng chưa từng có, người tử tù tay đeo gông thảo những nét rồng bay phượng múa trong nhà đá tăm tối, ẩm mốc, khi mà viên quản ngục khép nép như kẻ bề dưới. Người tử tù và viên quản ngục giữa họ đều có điểm chung ấy là yêu cái đẹp, con người và nghệ thuật cùng đồng điệu với nhau và vượt lên những điều phổ biến trong cuộc sống.

Bài làm mẫu 7

Truyện ngắn Chữ người tử tù kể về đối tượng chính có tên là Huấn Cao. Do cầm đầu cuộc đại nghịch chống lại triều đình nên ông bị kết án xử tử.

Trước lúc ra pháp trường ông bị dẫn tới nhà đá do viên quản ngục quản lí. Huấn Cao là 1 nhà nho tư cách cao đẹp, khí phách hiên ngang và có tài viết chữ đẹp làm cho viên quản ngục, thầy thơ ngưỡng mộ, yêu quý. Vì vậy, trong những ngày Huấn Cao ở ngục, 2 người này đối đãi đặc thù với ông nhưng mà Huấn Cao chẳng phải màng đến.

Nghe tin Huấn Cao sắp bị đưa đi hành quyết, viên quản ngục có sở nguyện xin được chữ viết của Huấn Cao. Thuở đầu, Huấn Cao tỏ ý khinh miệt viên quản ngục, nhưng mà trước thái độ thật tình và tình yêu với cái đẹp của viên quản ngục, ông đã quyết định cho chữ vào cái đêm trước lúc ông bị xử chém. Hiểu được tấm lòng và thị hiếu cao quý của viên quản ngục, ông hết sức xúc động và ăn năn: Thiếu chút nữa ta đã phụ mất 1 tấm lòng trong người đời.

Đêm cho chữ diễn ra như 1 cảnh tượng bấy lâu chưa từng có. Trong ko gian chật hẹp, ẩm thấp, tăm tối, dưới ánh sáng của ngọn đuốc tẩm dầu là hình ảnh 3 cái đầu chụm lại. 1 người tù cổ mang gông, chân viếng xiềng đang tô đậm những nét chữ vuông trên lụa trắng bốp cạnh viên quản ngục khúm núm, thầy thư lại run run. Sau lúc cho chữ, ông Huấn Cao khuyên viên quản ngục về quê để giữ cho “thiên lương” trắng trong. Viên quản ngục nghe lời khuyên của ông Huấn Cao 1 cách cung kính “Kẻ mê muội này xin bái lĩnh”.

Tóm lược Chữ người tử tù ngắn gọn

Bài làm mẫu 1

Huấn Cao là người cầm đầu cuộc khởi nghĩa chống lại triều đình nên bị kết án xử tử. Trước lúc chịu án chém, ông bị đưa tới giam tại 1 nhà đá. Khi trát gửi tới nhà đá, biết trong danh sách có ông Huấn Cao, người nổi danh viết chữ đẹp, viên quản ngục đã cho thầy thư lại bảo người dọn dẹp phòng giam nơi Huấn Cao và những người tử tù sẽ ở. Trong những ngày Huấn Cao ở tù, viên quản ngục đã biệt đãi ông và những người đồng đội của ông. Sở nguyện của viên quản ngục là xin được chữ viết của Huấn Cao. Thuở đầu, Huấn Cao tỏ ý khinh miệt viên quản ngục, nhưng mà lúc hiểu được tấm lòng viên quản ngục, ông đã quyết định cho chữ vào cái đêm trước lúc ông bị xử chém. Trong đêm cho chữ, ông Huấn cao thâm viết như rồng bay phượng múa trên tấm lụa bạch còn viên quán ngục và thầy thư lại thì khúm núm kế bên. Sau lúc cho chữ, ông Huấn Cao khuyên viên quản ngục về quê để giữ cho “thiên lương” trắng trong. Viên quản ngục nghe lời khuyên của ông Huấn Cao 1 cách cung kính “Kẻ mê muội này xin bái lĩnh”.

Bài làm mẫu 2

Huấn Cao là 1 tử tù do chống lại triều đình, tuy nhiên ông còn là 1 nhà nho tài ba nhất là tài “bẻ khóa và vượt ngục”. Trước lúc bị tử hình, Huấn Cao bị giải tới nhà ngục nơi có viên quản ngục và thầy thư lại, những người rất yêu quý cái đẹp và ngưỡng mộ tài viết chữ của Huấn Cao. Trong những ngày bị giam ở đây, Huấn Cao được viên quản ngục và thầy thư lại đối đãi rất khả quan. Khi viên quản ngục thu được tin ngày tử hình Huấn Cao đã đến gần, ông liền cùng thầy thư lại vào nhà ngục để xong xuôi tâm nguyện là xin Huấn Cao cho chữ. Huấn Cao vì cảm mến thái độ “biệt nhỡn thiên tài” và tấm lòng yêu cái đẹp của viên quản ngục nên đã đồng ý cho chữ. Vào buổi tối trước ngày Huấn Cao bị tử hình, ở trong ngục thất tỉnh Sơn đã xảy ra 1 chuyện “trước nay chưa từng có”, ấy là cảnh Huấn Cao, 1 tử tù trên mình đầy xiềng xích đang thỏa chí phóng từng nét bút trên tấm lụa trắng, kế bên là viên quản ngục và thầy thư lại “run rẩy”, “khúm núm”. Sau lúc đã cho chữ xong, Huấn Cao đã khuyên 2 người nên tìm về nơi thôn quê bởi tấm lòng yêu cái đẹp của họ ko phù hợp cho cuộc sống ở nơi hỗn loạn, rối ren như nhà ngục. Những lời khuyên ấy của Huấn Cao đã làm viên quản ngục nghẹn ngào cảm tạ.

Bài làm mẫu 3

Nguyễn Tuân đã viết Truyện ngắn Những người tử tù với 1 cảnh “bấy lâu chưa từng có”. Huấn Cao là 1 người tử tù nhưng mà có tài viết chữ đẹp. Người khắp vùng tỉnh sơn đều đồn rằng: “Chữ ông Huấn đẹp lắm, vuông lắm.” Người quản ngục và thầy thơ ham mê nét chữ của Huấn Cao nên đã dành cho ông Huấn sự biệt đãi đặc thù. Ban đầu, ông Huấn khinh miệt và ko nhận sự biệt đãi của quản ngục nhưng mà rồi ông cũng nhìn thấy được sự thật tình trong tấm lòng của viên quản ngục nên đã quyết định cho chữ. Cảnh cho chữ diễn ra cho thấy sự trân trọng của người xin chữ và người tử tù đang phóng những nét chữ tài ba. Sau ấy, Huấn Cao khuyên người quản ngục ko làm công tác này nữa để giữ được thiên lương trong lành, người quản ngục cúi đầu: “Kẻ mê muội này xin bái lĩnh”.

Bài làm mẫu 4

Truyện ngắn Chữ người tử tù được trích trong tập Vang bóng 1 thời của nhà văn Nguyễn Tuân. Tác phẩm đã nói lên vẻ đẹp tài ba của con người – cái nhưng mà Nguyễn Tuân luôn kiếm tìm trong các tác phẩm của mình. Huấn Cao là 1 tử tù nhưng mà có tài viết chữ rất đẹp. Thành ra nhưng mà ông thu được sự biệt đãi đặc thù của viên quản ngục dành cho mình. Viên quản ngục và thầy thơ rất trân trọng và ham mê nét chữ của Huấn Cao nhưng mà Huấn Cao lại ko thích thu được sự biệt đãi của người khác. Huấn Cao vốn dĩ tỏ thái độ khinh miệt người quản ngục nhưng mà cho tới lúc hiểu được tấm lòng thành kính của người ấy thì Huấn Cao đã quyết định cho chữ. Trong đêm khuya hiện lên cảnh 3 con người chụm đầu vào trong 1 ko gian ẩm ướt, tù túng. Người tử tù phóng những nét chữ tuyệt đẹp và 2 người còn lại thì khúm núm kì vọng. Huấn Cao ko chỉ có thiên lương trắng trong nhưng mà ông còn trân trọng thiên lương của người khác. Sau lúc cho chữ, Huấn Cao đã khuyên quản ngục thay chốn ở để giữ được lương tâm trong lành, lương thiện. Huấn Cao vừa là 1 người người hùng lúc dám đứng lên chống lại triều đình thối nát khi bấy giờ, lại là 1 người có tài năng, có thiên lương trong lành rất đáng mến mộ.

Bài làm mẫu 5

Huấn Cao là đối tượng chính trong Chữ người tử tù, dù rằng nổi danh và có tài viết chữ nhưng mà lại bị triều đình giam cấm và buộc tội chết vì dám chống đối lại triều đình. Trong thời kì giam cấm trong lao tù, ông chính trực và quật cường. Viên quản ngục đã nghe tên tuổi ông Huấn Cao nhưng mà ko ngờ gặp nhau trong cảnh ngộ trái ngang thế này. Viên quản ngục biệt đãi ông Huấn Cao như thu dọn chỗ ở, dọn đồ ăn ngon nhưng mà Huấn Cao tỏ thái độ coi thường.

Khi thời kì tử hình sắp tới, viên quản ngục mách nhỏ ông là người tình cái đẹp và nghệ thuật, mong muốn xin chữ của Huấn Cao. Cảm động trước tấm lòng của viên quản ngục Huấn Cao quyết định cho chữ trước ngày ra pháp trường. Cảnh tượng cho chữ diễn ra ngay trong nhà đá, cảnh tượng chưa từng có trong lịch sử lúc cả tội nhân và kẻ trọng tội ko còn có sự phân biệt, họ hướng tới tình yêu nghệ thuật. Sau cùng Huấn Cao khuyên viên quản ngục trở về quê sinh sống để giữ tấm lòng thanh cao.

Bài làm mẫu 6

Huấn Cao vốn là 1 người nổi danh viết chữ đẹp, tiếng vang của ông đã lan tới cả 1 vùng tỉnh Sơn. Đời ông chỉ viết có bộ tứ bình và 1 bức trung đường cho 3 người bạn. Nhưng vì Huấn Cao chống lại triều đình nên bị bắt vào nhà đá chờ ngày xử tử. Ở đây, Huấn Cao chịu sự cai quản của viên quản ngục và người thầy thơ, cả 2 người họ đều hết sức ái mộ tài năng viết chữ đẹp của Huấn Cao. Người quản ngục đối xử với Huấn Cao rất trịnh trọng, như 1 người bề trên chứ ko có gì gọi là cai quản. Đấy thế nhưng mà Huấn Cao lại có 1 khí thiết trong lành, ông ko muốn nhận sự biệt đãi của người khác nên đã chối từ viên quản ngục. Trước ngày Huấn Cao bị tử hình, viên quản ngục đã quyết định phải tiến hành được việc xin chữ của ông, vì người quản ngục hết sức yêu cái đẹp và trân trọng cái đẹp. Ông đã xin Huấn Cao cho chữ, Huấn Cao vì cảm động trước tấm lòng của người quản ngục nên gật đầu đồng ý. Thế là trong đêm khuya nơi lao tù tăm tối, dơ bẩn đã diễn ra cảnh cho chữ nhưng mà tác giả gọi là “1 cảnh bấy lâu chưa từng có”. Người tử tù tay chân đeo xiềng xích vẫn phóng những nét chữ tài ba, vẫy vùng cả đời người. Còn viên quản ngục và thầy thơ thì đang cúi mình trước cái đẹp. Sau lúc cho chữ, Huấn Cao còn khuyên người quản ngục thay chốn ở đi để giữ được thiên lương trắng trong của mình.

Bài làm mẫu 7

Truyện Chữ người tử tù kể về đối tượng Huấn Cao là nhà cách mệnh chính trực, tính cách khí khái, 1 người có tài viết chữ đẹp nổi danh trong người đời. Nhưng cùng lúc ông cũng là 1 tên tử tù sắp bị xử tử bởi lí do cầm đầu nhóm phản loạn chống đối lại triều đình. Viên quản ngục vốn là người tình cái đẹp, lại đặc thù ngưỡng mộ tài viết chữ đẹp của Huấn Cao nên lúc biết tin người tù sắp ra pháp trường bị giải tới ngục thất ông cai quản thì hết sức vui tươi nhưng mà cũng ko khỏi lo âu bởi ko biết làm thế nào mới có thể xin được chữ của Huấn Cao để treo trong nhà. Vào đêm trước lúc ông Huấn bị hành hình, viên quản ngục đã quyết định xin chữ, lúc đầu Huấn Cao tỏ ý khinh miệt, ko thèm để mắt đến, không những thế sau lúc thông suốt tấm lòng thật tình của viên quản ngục, ông hết sức xúc động và đồng ý cho chữ ngay trong cảnh ngục tù đầy ẩm mốc, chật chội.

Bài làm mẫu 8

Huấn Cao bị tù vì mang tội là người cầm đầu cuộc khởi nghĩa chống lại triều đình, ông bị kết án xử tử. Ông là người nổi tiếng viết nhanh viết đẹp nên có nhiều người xin chữ, không những thế ông chỉ cho chữ những người nào xứng đáng nhưng mà ko cho chữ lộn xộn. Ở nhà đá nơi Huấn Cao bị giam, viên lao tù ở ấy là người có thiên lương, tâm hồn nghệ sĩ, viên quản ngục đã tiếp đãi đối xử với Huấn Cao 1 cách đàng hoàng. quản ngục đã biệt đãi Huấn Cao và các đồng đội của ông. Viên quản ngục mến mộ nét chữ của Huấn Cao nên rất muốn xin được chữ của ông. Ban đầu lúc chưa hiểu tấm lòng quản ngục, Huấn Cao tỏ ý khinh miệt, nhưng mà lúc mọi điều đã rõ, hiểu được tấm lòng thiện lương của viên quản ngục, cảnh tượng cho chữ trong lao tù tăm tối dơ bẩn giữa đêm khuya đã diễn ra, ấy quả thật là 1 cảnh tượng chưa từng thấy: Huấn Cao – kẻ tử tù – tay viết như rồng bay phượng múa trên tấm lụa bạch còn viên quản ngục và thầy thư lại – người coi tù- khúm núm đứng bên. Huấn Cao cũng đưa ra những lời khuyên tốt cho quản ngục, ông khuyên quản ngục hãy về quê để giữ cho “thiên lương” trắng trong, bởi cái đẹp khó có thể dung hòa và nguyên vẹn nơi tăm tối của cái ác. Viên quản ngục nghe lời khuyên của ông Huấn Cao 1 cách cung kính “Kẻ mê muội này xin bái lĩnh”.

Bài làm mẫu 9

Truyện được dựng trên 1 cảnh huống oái ăm, đầy kịch tính quay quanh việc xin chữ và cho chữ của tử tù, quản ngục và thầy thư lại. Quản ngục và thầy thư lại lại rất yêu cái đẹp, trọng cái tài. Khi nghe tin Huấn Cao, người có tài viết chữ đẹp nhưng mà cả đời quản ngục mến mộ nhưng mà cầm đầu cuộc khởi nghĩa chống lại triều đình đã bao lần “bẻ khoá vượt ngục”, sẽ được đưa tới ngục thất chờ ngày lĩnh án, viên quản ngục mong muốn xin chữ. Quản ngục kì vọng trong những trằn trọc nghĩ suy. Ông Huấn Cao được đưa tới ngục thất. Ông hiện ra trong tư thế hiên ngang. Nhà tù đón tội nhân rất nhã nhặn, khác những lần trước. Quản Ngục bất chấp phép nước đối xử rất nhiệt tình, tỷ mỉ và đặc thù với Huấn Cao ngay cả lúc Huấn Cao tỏ ra lạnh lùng. Sự bền chí, kì vọng, hi vọng được gặp và cậy nhờ xin chữ Huấn Cao của Quản Ngục cứ khắc khoải nặng nề 1 ngày dài tựa thiên thu. Viên thư lại giúp ông bộc bạch nỗi lòng với Huấn Cao. Huấn Cao thực thụ xúc động trước “thị hiếu cao quý” của quản ngục, “cảm cái tấm ”lòng biệt nhỡn liên tài” nhưng mà chủ động cho chữ. Cảnh cho chữ diễn ra trong căn phòng giam chật hẹp, ẩm mốc được Nguyễn Tuân mô tả thành 1 “1 cảnh tượng bấy lâu chưa từng có”.

.


#Văn #mẫu #lớp #Tóm #tắt #truyện #Chữ #người #tử #tù #mẫu

Vik News

Lê Thị Thanh Loan

Cô giáo Lê Thị Thanh Loan tốt nghiệp trường Đại học Sư phạm Hà Nội. Hiện nay, Cô đang giảng dạy tại trường Trường tiểu học Văn Thủy

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button